đọc và nghĩ
- Nếu bạn chọn cách sống bằng những điều ranh ma, tài lẻ mà không phải bằng chính sự cần mẫn và khả năng của mình, thì bạn vẫn sống được, but you won’t get very far. How far is very far thì còn tuỳ.
- Nếu bạn chọn là trẻ con, bạn sẽ là trẻ con.
- Hãy yêu mến những người yêu mến bạn. Nói chung, bạn không cần phải ‘tốt’ với tất cả mọi người hay yêu tất cả mọi người.
- Bạn có thể chọn ngủ mười tiếng, tám tiếng một ngày hay năm tiếng một ngày. Bạn có thể coi phim zero tiếng, ba tiếng hay năm tiếng một ngày. Trên con đường của thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng bất kể bạn là ai. Và không, bạn không học được gì từ những bộ phim dài tập hay ngắn tập đâu. Đừng tin rằng bạn có thể rút ra triết lý sống hay gì cả, triết lý sống không cheap như bộ phim vài chục một vé hay một đĩa.
- Bạn cũng có thể chọn giữa việc biết tất cả nội dung các phim cũng như các chương trình truyền hình và các ca sỹ nổi tiếng hay tất cả những việc xảy ra với Hoàng Thuỳ Linh trên kenh14.vn với việc đọc sách hay viết lách. Nhưng nói chung mỗi ngày đều có những tin mới, những ngôi sao, những bộ phim, những video clip mới trên youtube. Keep up với chúng thì đơn giản là bạn sẽ thua vào một ngày nào đó.
- Forum hay bất kể cộng đồng online nào cũng chỉ là những thứ phù phiếm.
- Mua được rẻ (hay bán được đắt) vài cái CD, điện thoại, máy tính, đồ chơi sẽ không làm bạn lớn lên. Cũng như bạn không nên định nghĩa mình bằng những gì bạn dùng.
- How you look is different from how people intepret you. How you pronounce your name is different from who you are.
- Viết “gì” thành j sẽ không giúp cho bạn có thời gian sống thêm 1/10 của một giây. Ngược lại rất có thể bạn phải mất thời gian sau này để cải tạo lại hình ảnh của mình.
- Những người bạn sẽ là những người làm cho bạn vui hơn khi bạn vui. Bạn thân sẽ là người để làm bạn đỡ buồn khi bạn buồn.
- Hãy tự hỏi mình về định nghĩa bạn thân của bạn. Nếu bạn không có một định nghĩa chính xác, rất có thể bạn đang sai lầm khi nói ai đó là bạn thân của bạn.
- Nếu bạn không thành thạo tiếng Anh thì phải học ngay. Vì đến lúc bạn cần mới học thì bao giờ cũng là quá muộn.
- Bạn không cần Word 2007 chạy trên Quad-core để viết được Harry Potter. Bạn không cần máy ảnh tốt để chụp ảnh đẹp. Bạn không cần du học để là người hiểu biết. Bạn không cần nhiều tiền để làm cuộc sống của mình tốt lên. Bạn không cần facebook để biết những gì xảy đến với bạn của bạn. Những thứ đó chỉ là những công cụ để cho bạn đạt được mục đích một cách đơn giản hơn. Vì vậy bạn chỉ cần một máy đánh chữ để bắt đầu. Một chiếc camera cũ để bắt đầu. Và một mấy chục nghìn một tháng để đến thư viện. Gặp gỡ một cách vật lý bạn bè mình thường xuyên.
- Gia đình rất quan trọng. KHÔNG BAO GIỜ trách bố mẹ bạn, vì tại sao họ không cập nhật như người khác, không thoáng như người khác, không đi chơi vào mỗi thứ bảy. Yes, họ có thể đã làm thế vào trước khi bạn ra đời. Nhưng họ không tiếp tục làm như vậy khi họ phải lo cho bạn ăn học (– Bill Gates).
- Hãy học cách nấu ăn một bữa thật ngon. Cuộc đời của bạn phải có những thứ hơn mì ăn liền, TacoBell hay McDonals.
- Cuộc đời bạn cũng như dịch vụ khách hàng, thông thường những thứ bạn học ngoài đời bạn sẽ thuộc về một trong ba và không thuộc về hai thứ còn lại: Nhanh, Rẻ và Bền.
Thực tế và thực dụng?
Thực tế và thực dụng?Một vài tuyên ngôn:- việc gì không có lợi không làm- chân lý thuộc về kẻ mạnh- không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn… Nào, giờ ta sẽ phân tích một chút. “Việc gì không có lợi không làm”. Quả thật, câu nói này quá chí lý, làm những điều vô nghĩa thì thật là lãng phí, lãng phí thời gian, lãng phí công sức, lãng phí nhiều thứ khác nữa. Tớ ấy là luôn tâm niệm: “việc gì không có lợi là không làm đâu nha”, phải có lợi mới làm cơ, hehe. Nhưng mọi người cần phải bít rằng, không phải cái lợi nào cũng lù lù trước mắt, người chỉ bít cái lợi trước mắt người ta gọi là kẻ chộp giật (kiểu của bóng đá Việt Nam đấy), tớ là tớ còn tính tới những cái lợi lâu dài nữa, và từ đó, tớ thấy rằng: “không việc gì là không có lợi”, hờ hờ, cuối cùng thì tớ “không việc gì không làm”, hé hé, tất nhiên là không vi phạm pháp luật, không đi ngược đạo đức, không trái với lương tâm. “Tôi không sợ gì cả, chỉ sợ lương tâm của chính mình” – căn bản lương tâm của tớ hơi bị nhiều răng, nó mà cắn thì đau lắm, thậm chí vừa cắn lại vừa rứt nữa thì còn gì mà Thái đẹp trai hào hoa phong nhã nữa kia chứ. “Chân lý thuộc về kẻ mạnh” – điều này không ai có thể chối cãi, xin thề là như thế, kẻ mạnh có thể là kẻ có tiền, có thể là kẻ có quyền, có thể là số đông… nhưng ngày nay, kẻ mạnh là kẻ có nhiều thông tin, là những kẻ có nhiều tri thức, là những kẻ miệng lưỡi như bôi mỡ, à, mỡ ngấy lắm, những kẻ nói như rót mật vào tai thì hay hơn… Kẻ mạnh chính là đảng CSVN – ôi đảng yêu quý, “quan nhất thời dân vạn đại” nhưng đảng mạnh tới mức “dân nhất thời quan vạn đại”.“không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn”: các bạn đừng phản đối vội, lợi ích thực sự là vĩnh viễn, cứ nghĩ mà xem. Không nói tới những cái thuộc phạm trù vật chất, về tinh thần cái đã, bạn giúp đỡ mọi người, và cho rằng mình là người tốt, giúp đỡ không cần đền đáp, nhưng bạn ạ, thực ra thì: bạn giúp đỡ người khác trước hết để giúp đỡ bạn đấy, đáp ứng cái ham muốn tự thỏa mãn với lương tâm mình rằng: mình là người tốt, mình là người có ích. Chính sức ép từ đạo đức xã hội khiến chúng ta muốn làm những việc tốt, bởi vì những người tốt được tuyên dương, được ngợi khen, được coi trọng, được nổi tiếng… Xã hội dần coi việc tham nhũng hối lộ là bình thường, khiến cho những người tham nhũng cũng tự nhủ việc mình tham nhũng là bình thường, ai mà không thế, chính việc thỏa hiệp với những tiêu cực dẫn đến đạo đức xã hội ngày càng đi xuống, hàng loạt những vụ giết người cướp của, trả thù vặt… rất dã man và đáng kinh sợ, hic. Trở lại với vấn đề lợi ích, nhu cầu về lợi ích cá nhân là không bao giờ thay đổi, thực sự là vĩnh cửu, vì vậy cái viễn cảnh xây dựng một xã hội cộng sản là không tưởng. Tất nhiên thế giới sẽ ngày càng phát triển, và một xã hội tốt đẹp tất nhiên sẽ hình thành, nhưng cội nguồn, bản chất của một xã hội tốt đẹp không phải là “kinh tế tập thể, kế hoạch hóa tập trung”, không cần phải “của cải như không khí” – không khí ô nhiễm gần hết rồi. Bản chất của một xã hội tốt đẹp theo tôi là sự giáo dục, sự hiểu biết, tri thức trang bị cho mỗi cá nhân trong cộng đồng ấy. Không có hiểu biết, không có nhận thức tốt thì sẽ không thể có ý thức cộng đồng – một thứ mà Việt
Nam – đặc biệt là Hà Nội rất thiếu(*). Tóm lại, một nền giáo dục phát triển, một xã hội coi trọng đạo đức, coi trọng học thức thật sự (chứ không phải trọng bằng cấp, tước vị hão), mỗi người đều là những công dân tôn trọng phát luật, ý thức cộng đồng tốt, mọi thứ đều phải trong khuôn khổ pháp luật (chứ không phải đứng trên hiến pháp như đảng CSVN hiện nay) thì mới hi vọng có một xã hội “gần cộng sản”, một xã hội “công bằng dân chủ văn minh”, một xã hội pháp trị chứ không phải “nhất thân nhì quen” như hiện nay.
-
Lưu trữ
- Tháng Sáu 2009 (4)
- Tháng Ba 2009 (1)
- Tháng Hai 2009 (2)
- Tháng Một 2009 (4)
- Tháng Mười Hai 2008 (1)
- Tháng Mười Một 2008 (1)
- Tháng Mười 2008 (3)
- Tháng Chín 2008 (7)
- Tháng tám 2008 (18)
- Tháng Bảy 2008 (8)
- Tháng Sáu 2008 (6)
- Tháng Năm 2008 (4)
-
Chuyên mục
-
RSS
RSS của bài viết
RSS của phản hồi
